Em loanh quanh trong những nhớ thương
Kiếm tìm em
Tìm anh...
Hay điều gì chẳng rõ
Phía ngoài kia giọt mưa đang oà vỡ
Trên những ô cửa kính không màu
Em loanh quanh không biết sẽ về đâu
Những bước chân có điều gì ngăn lại
Không đến được phía cuối con đường
Nơi anh đứng đợi
Chỉ có những lặng im
Em loanh quanh lạc lối kiếm tìm
Hạnh phúc mong manh
Hay những điều hư ảo?
Sao lòng em dông bão
Khi ngoài kia nắng đẹp biết bao nhiêu?
Em loanh quanh giữa ghét và yêu
Cố quên anh, em biết mình đang nhớ
Có tiếng bước chân ngập ngừng ô cửa
Ngỡ anh về...
Sao có bóng người vội vã bước ra đi?
Post lại một bài thơ đã cũ, thấy không hiểu nổi chính mình và những ngày tháng cũ... Đã từng nghĩ là mỗi ngày đi qua, sẽ ngồi vẽ lại bức chân dung đời mình, để sau này nhìn lại... Nhưng hình như, sau mỗi bức chân dung đều là bụi bặm và rêu xanh ký ức... Những dấu bụi thời gian không gì xóa được...
Thi thoảng, lục lại trong mớ ký ức rong rêu và bụi bặm ấy một vài mảnh vụn niềm vui... Thi thoảng đi lại con đường ngày trước vẫn thường đi, góc quán ngày xưa ngồi đợi... rối bời nỗi nhớ những ngày nào tôi vừa chập chững bước tới đây...
Như một lúc nào đó, khi ngồi trước gương soi, tôi nhớ tôi ngày trước tự ti khi thấy mình xấu và nhút nhát... bây giờ thì vẫn xấu, nhưng hình như khi người ta biết che giấu bớt những điểm xấu đó trên khuôn mặt và cả trong cá tính của mình, người ta thấy bớt tự ti hơn... Đôi khi thấy lạ lẫm với chính khuôn mặt trong gương, là mình, khi đó. Rời khỏi nhà vào lúc 8h30 sáng, khi bình minh đã bỏng rát trên đầu và trở về nhà sau 8 giờ cống hiến cho công việc, vậy thì còn cần phải làm cho khuôn mặt mình đẹp hơn để làm gì??
.... Và bức chân dung dù có đẹp, dù có được vẽ bằng những mảng màu sặc sỡ đến đâu, thì cũng sẽ tới lúc bị bụi phủ mờ