26 July, 2006

Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó - Lưu Quang Vũ

Một bài thơ rất thích...

Ta sẽ qua bao năm tháng rộng dài
Mùa thu đó vẫn còn nguyên ở đó
Sẽ đến lúc em không còn e sợ
Trước những gì sẽ tới trước tình anh

Ta sẽ qua bao cánh cửa nhọc nhằn
Qua lửa ấm của những mùa đông lạnh
Qua gió ngợp của những bờ sông nắng
Qua sóng bồi cát lở của buồn vui

Cát vô biên che phủ dấu chân người
Thành phố mới chắc ta không kịp tới
Trang giấy hết vầng trăng vừa khép lại
Hết nhà ga chỉ còn có con tàu

Mưa trên sông tóc trắng ở trên đầu
Anh sống hết bài thơ anh đã viết
Em thương ơi khi đó em biết hết
Điều anh không biết nói hôm nay

Ta ngoảnh đầu nhìn lại tháng năm dài
Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó

06 June, 2005

Nghĩ

Văn phòng, từ sáng tới chiều và ngày nào cũng như ngày nào, bất kể ngoài kia mưa nắng... đèn lúc nào cũng sáng, máy tính nối mạng và điều hòa mát lạnh... chán ngắt. Chẳng thể nào biết được ngoài kia mưa hay nắng, sáng hay tối... thế nên vẫn nhớ những bàn làm việc cũ, nơi mà chỉ cần ngước nhìn lên là có thể thấy cả một khoảng trời biêng biếc xanh và vàng ươm nắng hay đếm từng hạt mưa hối hả nhòa trên cửa kính. Bây giờ ngoài kia mưa, điều duy nhất giúp mình biết được là tiếng sấm ầm ì và câu thơ cô bạn paste sang


mối trẻ bay cao
mối già bay thấp
gà con ríu rít tìm nơi ẩn nấp
sấm ghé xuống sân khanh khách cười


Những câu thơ hồn nhiên và trong lành quá. Năm tháng xa xôi mất rồi, có bao giờ lại được trong lành như thế? Gió mưa ngoài kia có lạnh bằng nơi này? Có thể có, cũng có thể là không... giá như người ta có thể ở một nơi và biết chính xác về một nơi nào đó rất khác dù có thể đó chẳng phải là một điều gì tốt đẹp hơn.


Say cafe giữa 1 chiều mưa Hà Nội, nhưng cơn say chỉ chợt đến rồi đi như mưa gió ngoài kia, có thể sẽ đôi lần trở lại... nhưng không bao giờ là đủ để người ta quên đi hiện tại, cũng không xóa nhòa được quá khứ. Cuộc sống ám ảnh đầy rẫy những mảng màu buồn, những khoảng mênh mông vắng xa... không cố níu lấy ngày tháng cũ, cũng chẳng còn mơ hay ao ước một miền hạnh phúc êm đềm xa xôi nữa... giữ cho mình bình yên với hiện tại, đi hết đêm rồi sẽ lại sang ngày...

06 May, 2005

Anh...

Tháng 5...
Nhớ...

Buồn

Những tháng ngày không xác định, thời gian lăng lẽ trôi, đặc quanh những áo ảnh mơ hồ, những giấc mơ đôi khi rõ ràng hiền hữu, đôi khi xa xôi tưởng không bao giờ là thật

em vẫn mong, một ban mai hồng tương sắc nắng... có anh cùng ngồi lắng nghe tiếng líu lo chim hót trong sương sớm, có anh cùng chuyện trò... những con đường phía trước có anh cùng đi. Ước mong giản dị, là có anh cùng chuyện trò mỗi ngày, được nghe tiếng anh nói, được thấy anh cười... em vẫn mong, một ngày thật gần, trước thềm nhà, em nghe tiếng bước chân quên...

Anh về...

như chưa từng xa xôi...

những giấc mơ,

có bao giờ Ià thật,

không anh?

22 March, 2005

Don't cry...

Sau một buổi tối không ồn ào cũng chẳng lặng im, tự nhiên lại thấy mình ngơ ngẩn. Cuối xuân, trời ẩm đến khó chịu. Nhưng màn mưa dịu nhẹ lại làm cho người ta cảm thấy thanh thản lạ lùng. Thanh thản như những buổi tối mùa thu năm nào. Những mùa thu trong kí ức... đôi khi có chút gì như là u uẩn, có chút gì như là nuối tiếc... cũng có thể là cảm giác nhẹ thênh thang như đang được bay lên... bay lên mãi... Tình cờ gặp cô bạn trong góc quán nhỏ. Mãi rồi cũng nhận ra nhau. Chào hỏi, rồi bước đi vội vã sau đó như trước nay chưa từng đứng lại...


Buổi trưa... Nơi làm việc sắp thành cũ kĩ. Nghe Cry của James Blunt, tự nhiên thấy cuộc đời sao mà đơn giản, ngay đến cả việc khóc cũng đơn giản : If you want to talk about it once again, on you I depend. I’ll cry on your shoulder, you’re a friend! Rồi "You and I have lived through many things"... tự nhiên nhớ lại những người bạn. Có người giờ không còn là bạn. Có người đã từng là bạn nhưng mình đã đánh mất. Có người đã đi cùng mình nhiều năm. Có người chỉ mới vài tháng... Có người mà ngay từ đầu, mình không nghĩ là sẽ trở thành bạn. Và cũng có những người làm mình thấy nuối tiếc. Nhưng tìm được 1 người để nói câu "You’re a friend" là điều không phải lúc nào cũng giản đơn...

Những ngày làm việc chầm chậm trôi qua với mệt mỏi, tẻ nhạt và không chút hứng thú vẫn chầm chậm trôi qua. Nhưng chúng sắp kết thúc rồi, bởi không thể kéo dài hơn được nữa. Chưa biết sẽ bắt đầu sau đó như thế nào. Nhưng chắc chắn sẽ phải bắt đầu. Tự nhiên thấy sốt ruột.


Chán!


Thế giới ngày nào cũng thế. Nhỏ bé và nhiều chuyện vớ vẩn, lặt vặt

20 March, 2005

Nào thì lãng quên….


Nào thì gạt bỏ….


… nhưng những ngày trời âm u và lành lạnh thế này, tôi không thể nào không nhớ! Nhưng ký ức như màn mưa ngoài kia cứ muốn tan ra, lênh láng!


Có đôi khi thấy mình băn khoăn lạ lùng.... Đã định không làm một điều gì đó... Nhưng lại đã vẫn làm như thế, đã không làm khác đi. Ừ thì buồn, rồi thì những nhớ tiếc sẽ một ngày qua đi, chắc chắn thế… tự nhiên muốn bật khóc?!


Chờ đợi!!!


Tôi còn biết làm gì hơn nữa?

15 March, 2005

Loanh quanh cho những nhớ thương

Em loanh quanh trong những nhớ thương
Kiếm tìm em
Tìm anh...
Hay điều gì chẳng rõ
Phía ngoài kia giọt mưa đang oà vỡ
Trên những ô cửa kính không màu


Em loanh quanh không biết sẽ về đâu
Những bước chân có điều gì ngăn lại
Không đến được phía cuối con đường
Nơi anh đứng đợi
Chỉ có những lặng im


Em loanh quanh lạc lối kiếm tìm
Hạnh phúc mong manh
Hay những điều hư ảo?
Sao lòng em dông bão
Khi ngoài kia nắng đẹp biết bao nhiêu?


Em loanh quanh giữa ghét và yêu
Cố quên anh, em biết mình đang nhớ
Có tiếng bước chân ngập ngừng ô cửa
Ngỡ anh về...
Sao có bóng người vội vã bước ra đi?


Post lại một bài thơ đã cũ, thấy không hiểu nổi chính mình và những ngày tháng cũ... Đã từng nghĩ là mỗi ngày đi qua, sẽ ngồi vẽ lại bức chân dung đời mình, để sau này nhìn lại... Nhưng hình như, sau mỗi bức chân dung đều là bụi bặm và rêu xanh ký ức... Những dấu bụi thời gian không gì xóa được...


Thi thoảng, lục lại trong mớ ký ức rong rêu và bụi bặm ấy một vài mảnh vụn niềm vui... Thi thoảng đi lại con đường ngày trước vẫn thường đi, góc quán ngày xưa ngồi đợi... rối bời nỗi nhớ những ngày nào tôi vừa chập chững bước tới đây...


Như một lúc nào đó, khi ngồi trước gương soi, tôi nhớ tôi ngày trước tự ti khi thấy mình xấu và nhút nhát... bây giờ thì vẫn xấu, nhưng hình như khi người ta biết che giấu bớt những điểm xấu đó trên khuôn mặt và cả trong cá tính của mình, người ta thấy bớt tự ti hơn... Đôi khi thấy lạ lẫm với chính khuôn mặt trong gương, là mình, khi đó. Rời khỏi nhà vào lúc 8h30 sáng, khi bình minh đã bỏng rát trên đầu và trở về nhà sau 8 giờ cống hiến cho công việc, vậy thì còn cần phải làm cho khuôn mặt mình đẹp hơn để làm gì??


.... Và bức chân dung dù có đẹp, dù có được vẽ bằng những mảng màu sặc sỡ đến đâu, thì cũng sẽ tới lúc bị bụi phủ mờ

10 March, 2005

My blogspot

Hôm nay Gt gửi cho mình link vào blogspot... ngó qua ngó lại vẫn ko biết nó là cái gì nhưng thấy hay hay. Ít ra nó là một chỗ rất riêng để chui ra chui vào mà ko sợ bị ai nghiêng ngó.


http://gungcayvn.blogspot.com

Thi thoảng sẽ nghịch 1 tí. Vì mình mù tịt những thứ này