06 June, 2005

Nghĩ

Văn phòng, từ sáng tới chiều và ngày nào cũng như ngày nào, bất kể ngoài kia mưa nắng... đèn lúc nào cũng sáng, máy tính nối mạng và điều hòa mát lạnh... chán ngắt. Chẳng thể nào biết được ngoài kia mưa hay nắng, sáng hay tối... thế nên vẫn nhớ những bàn làm việc cũ, nơi mà chỉ cần ngước nhìn lên là có thể thấy cả một khoảng trời biêng biếc xanh và vàng ươm nắng hay đếm từng hạt mưa hối hả nhòa trên cửa kính. Bây giờ ngoài kia mưa, điều duy nhất giúp mình biết được là tiếng sấm ầm ì và câu thơ cô bạn paste sang


mối trẻ bay cao
mối già bay thấp
gà con ríu rít tìm nơi ẩn nấp
sấm ghé xuống sân khanh khách cười


Những câu thơ hồn nhiên và trong lành quá. Năm tháng xa xôi mất rồi, có bao giờ lại được trong lành như thế? Gió mưa ngoài kia có lạnh bằng nơi này? Có thể có, cũng có thể là không... giá như người ta có thể ở một nơi và biết chính xác về một nơi nào đó rất khác dù có thể đó chẳng phải là một điều gì tốt đẹp hơn.


Say cafe giữa 1 chiều mưa Hà Nội, nhưng cơn say chỉ chợt đến rồi đi như mưa gió ngoài kia, có thể sẽ đôi lần trở lại... nhưng không bao giờ là đủ để người ta quên đi hiện tại, cũng không xóa nhòa được quá khứ. Cuộc sống ám ảnh đầy rẫy những mảng màu buồn, những khoảng mênh mông vắng xa... không cố níu lấy ngày tháng cũ, cũng chẳng còn mơ hay ao ước một miền hạnh phúc êm đềm xa xôi nữa... giữ cho mình bình yên với hiện tại, đi hết đêm rồi sẽ lại sang ngày...