22 March, 2005

Don't cry...

Sau một buổi tối không ồn ào cũng chẳng lặng im, tự nhiên lại thấy mình ngơ ngẩn. Cuối xuân, trời ẩm đến khó chịu. Nhưng màn mưa dịu nhẹ lại làm cho người ta cảm thấy thanh thản lạ lùng. Thanh thản như những buổi tối mùa thu năm nào. Những mùa thu trong kí ức... đôi khi có chút gì như là u uẩn, có chút gì như là nuối tiếc... cũng có thể là cảm giác nhẹ thênh thang như đang được bay lên... bay lên mãi... Tình cờ gặp cô bạn trong góc quán nhỏ. Mãi rồi cũng nhận ra nhau. Chào hỏi, rồi bước đi vội vã sau đó như trước nay chưa từng đứng lại...


Buổi trưa... Nơi làm việc sắp thành cũ kĩ. Nghe Cry của James Blunt, tự nhiên thấy cuộc đời sao mà đơn giản, ngay đến cả việc khóc cũng đơn giản : If you want to talk about it once again, on you I depend. I’ll cry on your shoulder, you’re a friend! Rồi "You and I have lived through many things"... tự nhiên nhớ lại những người bạn. Có người giờ không còn là bạn. Có người đã từng là bạn nhưng mình đã đánh mất. Có người đã đi cùng mình nhiều năm. Có người chỉ mới vài tháng... Có người mà ngay từ đầu, mình không nghĩ là sẽ trở thành bạn. Và cũng có những người làm mình thấy nuối tiếc. Nhưng tìm được 1 người để nói câu "You’re a friend" là điều không phải lúc nào cũng giản đơn...

Những ngày làm việc chầm chậm trôi qua với mệt mỏi, tẻ nhạt và không chút hứng thú vẫn chầm chậm trôi qua. Nhưng chúng sắp kết thúc rồi, bởi không thể kéo dài hơn được nữa. Chưa biết sẽ bắt đầu sau đó như thế nào. Nhưng chắc chắn sẽ phải bắt đầu. Tự nhiên thấy sốt ruột.


Chán!


Thế giới ngày nào cũng thế. Nhỏ bé và nhiều chuyện vớ vẩn, lặt vặt